Kailash - đỉnh tuyết sơn huyền thoại

04/12/2019 16:34

Kailash được coi là ngọn núi linh thiêng của nhiều tôn giáo, từ đạo Phật, đạo Hindu cho đến Cổ giáo Bon hay đạo Jains.

Samdrup, anh lái xe trẻ khỏe của đoàn chủ động giảm tốc và hạ cửa kính. Chỉ tay về phía xa, anh từ tốn nói: “Các bạn hãy ngắm nhìn Kailash thêm lần nữa đi, qua khỏi khúc quanh này sẽ là tạm biệt!”. Không ai bảo ai, chúng tôi cùng im lặng hướng mắt về ngọn tuyết sơn dáng hình như kim tự tháp bạc trắng uy nghi, đang lùi dần trên đường chân trời xanh thẳm và hồi nhớ lại kỷ niệm với nơi mà chỉ cách đây 3 ngày tưởng chừng đã đánh gục kẻ bộ hành trong tiết trời mưa tuyết. Để đến với Kailash, chúng tôi đã chạy qua những mê mải của trời xanh nắng vàng, của những bụi đường và đèo cao gió táp, đi qua nhiều thánh hồ trong xanh như ngọc, còn trên cao là ngàn mây trắng cuồn cuộn trôi. Bức tranh hoang sơ hồn hậu của Tây Tạng lướt qua trước mắt chúng tôi, sống động rực rỡ muôn sắc màu.


Quãng đường khô cằn sỏi đá tuyết phủ ở Kailash

Nằm cách thủ phủ Lhasa hơn 1.000km về phía Tây, Kailash không phải đỉnh núi cao nhất trong dãy Himalayas, thậm chí, với chiều cao xấp xỉ  6.700m thì Kailash khá khiêm tốn so với nhiều đỉnh nóc nhà thế giới hơn 8.000m, nhưng nơi đây được coi là ngọn núi linh thiêng của nhiều tôn giáo, từ đạo Phật, đạo Hindu cho đến Cổ giáo Bon hay đạo Jains. Những người tu hành mộ đạo coi chuyến hành hương về Kailash là sự chứng ngộ của bản thân, là dịp luyện rèn chánh niệm thành tâm, coi việc đi Kora (kinh hành) quanh Kailash là duyên tu tập của đời người.

Chuyến kinh hành quanh ngọn núi thiêng thường kéo dài 3 ngày 2 đêm: 2 ngày đầu đi bộ trung bình 20km mỗi ngày, còn ngày cuối khoảng hơn 10km. Với độ cao luôn trên 5.000m, trong đó ngày thứ hai có đoạn vượt đèo Dolma-la (cao xấp xỉ 5.600m) được coi là thử thách gian nan nhất. Quãng đường không quá dài nhưng khá vất vả vì điều kiện thời tiết không thuận lợi, mỗi ngày đi nhanh khoảng 6 tiếng, còn đi chậm sẽ mất trên 10 tiếng. Khi đêm xuống, chúng tôi ngủ tại nhà trọ trên núi trong điều kiện tối giản nhất.  Đường đi ban ngày đẹp vô ngần, chúng tôi tận mắt ngắm những gì tuyệt diệu nhất quanh Kailash mùa tuyết chưa tan. Núi cao vực sâu, bạc đầu là những đỉnh lấp lóa trong ánh mặt trời, thế giới động thực vật phong phú tuy chưa phải kỳ hoa dị thảo nhưng rất đáng yêu! Ban đêm vòm trời cao rộng đầy sao và gió lạnh len lỏi vào từng góc phòng trọ, mà nếu ai không trang bị đủ ấm thì gần như sẽ trằn trọc suốt đêm. Trên đường đi, chúng tôi còn được gặp nhiều nhóm người Tạng cũng đang hành hương về phía Kailash. Họ không đơn thuần đi bộ mà vừa đi vừa hành lễ “Tam bộ nhất bái - Ngũ thể nhập địa”. Ngắm nhìn những khuôn mặt rám nắng nhưng rạng ngời cứ đi 3 bước lại hành lễ một lần, mỗi lần làm lễ đều nằm rạp xuống để toàn thân chạm đất như một cách hành trì kính Phật, đều đặn nhẫn nại hướng về núi thiêng trong gió tuyết đang rơi, chúng tôi trào dâng trong lòng sự xúc động cảm phục không cắt nghĩa được. Hướng dẫn viên kể rằng có những người Tạng đi kinh hành tới Kailash bằng nghi lễ khổ hạnh này cả tháng trời. Họ đã vượt qua sự mệt mỏi về thể chất, và rèn luyện được tinh thần cùng niềm tin tôn giáo mãnh liệt đến như thế!


Cờ Lungta do người hành hương cuốn lại trên núi

Đoàn chúng tôi đã may mắn cùng đi và cùng về với nhau đầy đủ quân số. Nhiều nhóm đã có người bỏ cuộc ngay ngày đầu vì điều kiện quá khắc nghiệt, hướng dẫn viên đưa cho chúng tôi giấy cam kết tự nguyện leo để từng thành viên ký trước khi tiếp tục hành trình! Ngoài cửa tuyết đã rơi dày. Đèo Dolma-la càng thêm dựng đứng như cổng trời, chúng tôi kéo lại áo ấm, buộc chặt dây giày, cúi thấp đầu dò dẫm, người sau nhìn chân người trước mà bước, không ai dám ngoái lại sau lưng vì gió táp mạnh, tuyết rơi lộp bộp trên áo còn máy ảnh gần như không hoạt động vì nhiệt độ xuống thấp. Trên đỉnh đèo Dolma-la, chúng tôi buộc lại một đạo cờ ngũ sắc Lungta, hòa với hàng vạn lá cờ Ngựa gió in kinh mà người đến trước đã cuốn lại nơi đây. Người ta tin rằng mỗi khi gió thổi cờ bay thì câu kinh được tụng một lần, ước mong gửi gắm cho nhân gian lời nguyện bình an. Vượt qua đèo Dolma-la, chúng tôi thoải dốc xuống bình nguyên A Di Đà, đường đóng băng trơn tuột, các quán trọ giữa đường đều đóng cửa và chỉ mở vào mùa hè nên các đoàn leo gần như kiệt sức do không có chỗ trú chân, chỉ thi thoảng nép vào vách đá chứ không dám ngồi lại lâu. Nếu không nhờ các bạn phu khuân vác người Tạng trẻ khoẻ tốt bụng động viên, bê đồ và cả dìu đỡ thì tôi không chắc đoàn có ai qua được hết vòng Kora. Chính ở Kailash tôi thêm khâm phục yêu quý sự kiên định và chân thành của người Tạng, dù trong điều kiện nào cũng lạc quan, mạnh mẽ, nồng hậu và giúp đỡ người khác rất nhiệt tâm! Sau 3 ngày Kora quanh Kailash, tôi đã hiểu ra đúng là Núi có chọn Người!


Gương hồ lồng bóng núi là hình ảnh quen thuộc tại Tây Tạng
Còn đỉnh thiêng Kailash, dù khen bao nhiêu cũng là thừa; như các tác gia Nguyễn Tường Bách, Govinda, Mundasep và nhiều người khác đã viết về ngọn núi thiêng huyền bí này công phu đến mức tôi khó biết nên viết thêm gì. Khi chúng tôi đi vòng quanh núi 2 ngày đầu, Kailash hầu như không lộ diện mà giấu mình sau lớp gió tuyết mây bay. Thế rồi ngày cuối trước chúng tôi rời đi, Núi mở lòng chào từ biệt. Trong nắng sớm, Núi đứng đó ngạo nghễ uy nghiêm, ngay từ điểm xuất phát Kora đã có thể nhìn thấy sừng sững rồi mà chúng tôi nào đâu biết! Từ phía xa, chúng tôi thầm nhủ trong lòng: tạm biệt đỉnh thiêng Kailash, tạm biệt những gì đáng yêu, đáng nhớ nhất của chuyến kinh hành và thầm cảm ơn Núi, cảm ơn những người bạn đồng hành tuyệt vời, cảm ơn những người con Núi chọn - nhờ họ mà Kora không phải đặc ân dành riêng cho một ai, cũng chính nhờ họ nơi đây không chỉ là một ngọn núi có tên. Núi thật đã có hồn – một linh sơn xứng danh trong tâm thức muôn người!

Người Lungta trong trời mưa tuyết ở Kailash
 Minh Yilka 

Bình luận