Người còn “say” với nghề rèn truyền thống

23/01/2019 08:42

Chuyện nghề của người thợ rèn cui cùng trên phố Lò Rèn

Cứ 8h30 sáng, bất kể đông hay hè, mưa hay nắng, bễ lò rèn của ông Nguyễn Phương Hùng trên phố Lò Rèn lại đỏ lửa. Nhanh tay tiếp than vào bễ, ông Hùng bắt đầu câu chuyện với tôi về nghề truyền thống ba đời ca gia đình hết sức giản dị và cởi mở.

Vốn là thợ cơ khí ô tô, ông Hùng chưa bao giờ nghĩ mình lại theo nghề của gia đình cho đến bây giờ. Lên bảy tuổi, ông đã phụ bố quay bễ, quét đe và làm các việc lặt vặt. Năm học lp bảy, ông đã là thợ phụ đóng buông cho lò rèn. Ông chính thức tiếp qun cửa hàng từ bố vào năm 1997 – khi bố ông tuổi cao và mong mỏi có người tiếp tục cho bễ rèn được đỏ lửa. Câu nói của bố: Con nên quay về nghề của gia đình, không bao giờ sợ đói khổ” khiến ông bị thôi thúc và quyết tâm nối nghiệp. 

Nếu như thời ông nội của ông Hùng chuyên làm về bulông, ốc vít; đến thời bố ông làm về đạo cụ sân khấu (dao, kiếm…); thì đời ông Hùng lại làm về các chi tiết phục vụ cho mảng xây dựng. Đó cũng là một sự thay đổi phù hợp vi quy lut ca cuộc sống. Có rất nhiều người hỏi ông sao lại theo đuổi công việc không giống ai” trong khi có thể cho thuê mặt bằng cửa hàng vi giá cao ngay gia trung tâm thủ đô? Ông lý giải hết sức đơn gin: ông làm vì niềm đam mê, say nghề và nghề cũng không phụ, cho ông thu nhập ổn định. Con cái thấy ông vất vả kiếm tiền nên cố gắng phấn đấu học tập, trưởng thành.  Đó là điều đáng quý nhất với ông.

Thời gian đầu theo nghiệp, ông cũng có những lúc thấy hụt hẫng vì cả ngày phải gn lin vi cửa hàng, với lò, với búa, đe… nhưng khi công việc đi vào quỹ đạo thì ông càng thấm thía hơn lời bố dạy: làm bất cứ nghề gì cũng phải đặt chữ “tâm” lên đầu. Nhờ tiếp thu những kiến thức được đào tạo ở trường lớp, ông áp dng vào công viêc hàng ngày của mình. Ông Hùng không làm hàng chợ, chỉ làm theo đơn khách đặt. Chủ yếu ông rèn li các đầu mũi khoan, móc, đục... Những mũi khoan được ông làm tỉ mỉ, nuột nà, chính vì thế khách làm một ln là nhớ tới ông nên lúc nào cửa hàng cũng đông khách. Với ông, giá trị của người thợ phụ thuộc vào tay nghề, người thợ giỏi sẽ không bao giờ hết việc. Với ông Hùng, kinh nghim có được là do tích lũy trong quá trình làm chứ không ai dạy. Mỗi vật dụng làm ra, ông đều nâng niu chăm chút và thổi hồn cho nó. Theo ông: “Quan trng nht là nhiệt độ và cách vận dụng búa, nhiệt không được quá cao hay thp sẽ làm mỏng vật, tay cầm búa phải nghiêng đúng độ để vật được đẹp”.Câu chuyện giữa ông và tôi liên tục bị ngắt quãng vì khách ra vào hỏi mua và nhờ ông sửa chữa khoan, đục …

Ông Hùng có lẽ là người thợ khá đặc biệt, nếu ai đó tới nhờ sửa đồ mà nói rằng sửa dễ lắm, làm một chút là xong, ông sẽ từ chối không sửa. Ngược lại với người biết trân trọng công việc ông đang làm, dù khó mấy ông cũng sẽ sửa cho bằng được

 Ông không muốn ai gọi mình là nghệ nhân, ông chỉ tự nhận mình là thợ cả, mọi công đoạn ông đều tự tay làm, không có thợ phụ vì có thể ông là người kỹ tính, muốn chau chuốt từng sản phẩm mình làm ra từ đầu tới cuối.

Với ông Hùng, niềm vui của ông là không chỉ khách trong nước mà còn cả du khách nước ngoài biết tới mình. Nhiều du khách tới Hà Nội, cố tìm bằng được cửa hàng của ông.  Họ thích thú khi giữa phố nhn nhp vn còn tìm được hồn xưa nét cũ của Hà Nội cổ kính. 
Nam Anh

Bình luận