Nơi tự nhiên và lịch sử hòa quyện – Đôn Hoàng

17/09/2019 15:17

Đôn Hoàng là thành phố trọng yếu của Trung Nguyên trước khi tiến vào Tân Cương, cũng là nơi dừng chân của các nhà truyền giáo, thương nhân từ khắp Ba Tư, Trung Á, Tây Á, Ấn Độ, châu Âu… 

Đôn Hoàng là thành phố trọng yếu của Trung Nguyên trước khi tiến vào Tân Cương, cũng là nơi dừng chân của các nhà truyền giáo, thương nhân từ khắp Ba Tư, Trung Á, Tây Á, Ấn Độ, châu Âu… Vì vậy, Đôn Hoàng đã trở thành điểm giao thoa tôn giáo, văn hóa có ý nghĩa rất to lớn trong suốt chiều dài lịch sử của Con đường tơ lụa.

Ngày nay, Đôn Hoàng là một thành phố sầm uất, rất nhiều khách du lịch đến đây để chiêm ngưỡng công trình kiến trúc, tác phẩm nghệ thuật đặc sắc và những điều kỳ diệu của thiên nhiên.

 HANG MẠC CAO

Nằm cách Đôn Hoàng 25km, hang Mạc Cao là quần thể chùa Phật giáo được tạc thẳng vào núi đá. Được xây dựng vào năm 366 và phát triển rực rỡ nhất từ thế kỷ thứ 4 tới thế kỷ 14, Mạc Cao có tới hơn một nghìn hang động bởi vậy nơi này còn được gọi là “Thiên Phật động”.

Tượng phật ở Mạc Cao được làm hoàn toàn bằng đất với hình dáng, sắc thái khuôn mặt khác nhau. Bích họa ở đây phần lớn nói về lịch sử Phật giáo, mô tả lại đời sống, trang phục, kiến trúc, âm nhạc của những con người cổ đại. Tôi đã thực sự xúc động khi được tận mắt chứng kiến những bức bích họa, tượng phật minh chứng cho một thời kỳ phát triển rực rỡ huy hoàng. Sức mạnh tín ngưỡng phải lớn đến mức nào mới khiến người dân nô nức góp công sức, đẽo gọt trên vách núi suốt hơn một nghìn năm, từ triều đại Bắc Ngụy cho tới tận đời Đường hưng thịnh. Vô số cao tăng và nghệ nhân khắp Trung Á, Tây Á, Ấn Độ cũng theo Con đường tơ lụa hành hương tới đây, chung sức tạo nên kì tích vĩ đại này trong đó có đại sư Cưu Ma La Thập (Kumarajiva) và Huyền Trang (Đường Tam Tạng).

Hang Mạc Cao đã được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới vào năm 1987 và trở thành kho tư liệu đồ sộ về đời sống tôn giáo, nghệ thuật, kinh tế, chính trị và xã hội của Đôn Hoàng.

 NGUYỆT NHA TUYỀN

Một thắng cảnh khác nổi tiếng của Đôn Hoàng là Nguyệt Nha Tuyền. Giữa sa mạc khô cằn là một ốc đảo xanh tươi và hồ nước ngọt hình trăng lưỡi liềm chưa bao giờ cạn gần 2.000 năm nay. Bạn sẽ tự hỏi vì sao giữa sa mạc lại có ốc đảo và làm thế nào mà hồ có thể không bao giờ cạn? Lý do chính là do địa hình. Nguyệt Nha Tuyền được cho là hồ còn lại của con sông cổ Danghe, tuy sông Danghe đã bị sa mạc hóa nhưng Nguyệt Nha Tuyền nằm ở vùng đất thấp hơn xung quanh nên hồ vẫn có thể lấy nước từ những mạch nước ngầm.

Vì sao ốc đảo không bị cát bao phủ? Nguyên nhân do những ngọn núi ở phía nam và phía bắc của Nguyệt Nha Tuyền cao hơn nhiều so với những ngọn núi ở phía đông và phía tây. Những cơn gió thổi từ tây sang đông hoặc từ đông sang tây sẽ mang theo cát rơi xuống phía sau của núi. Vì vậy, cát không bao giờ có thể di chuyển đến hồ.

Nguyệt Nha Tuyền là điểm dừng chân chính trên tuyến đường vượt sa mạc của các thương nhân buôn bán trên Con đường tơ lụa. Để phục vụ nhu cầu của khách lữ hành, một ngôi chùa đã được xây dựng bên hồ từ thời nhà Hán khiến cảnh quan của ốc đảo trở nên huyền ảo và linh thiêng.

Tôi đến Nguyệt Nha Tuyền vào một ngày cuối thu, hồ nước màu xanh ngọc lục bảo nằm im lìm nép mình dưới những đình đài lầu các. Cây xanh đã ngả vàng, quanh bờ hồ là những hàng cỏ lau vàng rực rỡ dưới ánh hoàng hôn tạo thành một bức tranh đẹp thơ mộng.


MINH SA SƠN

Bao bọc xung quanh Nguyệt Nha Tuyền chính là đồi cát Minh Sa. Minh Sa nghĩa là cát hát. Khi gió thổi mạnh bạn có thể nghe thấy âm thanh lớn như tiếng gầm, khi gió nhẹ bạn sẽ nghe thấy những tiếng thổi, tiếng cát reo như tiếng sáo nhẹ nhàng.

Tới Minh Sa Sơn, bạn hãy trải nghiệm cảm giác cưỡi lạc đà vượt sa mạc, thả hồn theo từng nhịp bước chân trập trùng, hóa thân thành một người lái buôn trên con đường tơ lụa. Bạn cũng có thể thử cảm giác mạnh bằng trò chơi như đua xe trong sa mạc hay trượt từ đỉnh đồi cát xuống, sẽ rất thú vị và phấn khích. Hay bạn sẽ lựa chọn cách khám phá Minh Sa Sơn giống tôi, leo bộ trên cát lún lên đỉnh đồi, ngắm nhìn những đường cong tuyệt vời của đồi cát trập trùng và chờ đợi hoàng hôn. Đắm mình trong những tia nắng cuối ngày nhuộm vàng những dải cát, mặt trời đỏ ối ngạo nghễ từ từ chìm dần vào rặng núi xa xa, không gian yên tĩnh chỉ nghe thấy những tiếng gió hát sẽ là một kỉ niệm khó quên.

Bài và ảnh: Trần Hồng Ngọc

Bình luận