“Phim ảnh là mây trắng của đời tôi”

06/08/2019 10:23

Cùng Heritage Fashion trò chuyện với nữ đạo diễn Nguyễn Hoàng Điệp, người từng tạo dấu ấn tại Liên hoan phim Quốc tế Venice với phim đầu tay “Đập cánh giữa không trung” và được Bộ Văn hóa Pháp trao huân chương “Hiệp sĩ Văn chương – Nghệ thuật”.


Heritage Fashion: Sau thành công của “Đập cánh giữa không trung”, chị đã làm gì trong 5 năm qua?

Nguyễn Hoàng Điệp: Đó là quãng thời gian nhiều thăng trầm trong nhận thức của tôi. Ban đầu, tôi háo hức định bắt tay vào làm phim thứ hai luôn vì nghĩ mọi thứ sẽ dễ dàng sau phim đầu tay. Tuy nhiên, cuộc sống của tôi xảy ra nhiều biến cố, đòi hỏi mình không thể bước ngay mà phải chậm lại. Tôi đã dừng lại và thời gian trôi đi, nhiều cơ hội lẽ ra nên nắm bắt thì cũng đi qua. Một ngày kia khi cảm thấy sẵn sàng đi tiếp thì trên thực tế, tôi bắt đầu lại như một người mới toanh lần đầu biết đến hệ thống làm phim chuyên nghiệp. 5 năm qua, khi biết không thể làm phim mới được ngay, tôi tạo nhiều việc cho mình để lấp chỗ trống. Tôi mở doanh nghiệp làm tinh dầu, quán trà nhưng hoàn toàn không nghĩ đến việc kinh doanh mà chỉ nghĩ đơn giản là có chỗ tụ tập bạn bè, giới làm phim. Sau đó, tôi nhận ra mình cần có một không gian đủ riêng tư và rộng lớn hơn nên quyết định mở Ơ Kìa Hà Nội, với một phòng chiếu phim tôi gọi là “nhỏ nhất thế gian” để tổ chức các sự kiện văn hóa. Tại đây, tôi thực sự ngồi lại và ở bên trong công chúng phổ thông, lắng nghe và tìm hiểu xem họ quan tâm tới điều gì từ các bộ phim.

Vậy chị đã có câu trả lời về việc khán giả quan tâm tới điều gì qua các bộ phim?

Khán giả quan tâm vì vẻ đẹp của điện ảnh ngày một hiếm có hơn. Điện ảnh Việt Nam và thế giới làm được nhiều điều nhưng chúng ta đang đi quá nhanh và quá vội, cũng bị chi phối quá nhiều bởi góc nhìn kinh doanh thương mại. Nó khiến điện ảnh nguyên thủy, gốc gác vốn là một thứ gì đó làm vì con người đang dần bị ảnh hưởng. Chúng ta làm phim vì công chúng, vì phục vụ nền giải trí nhưng nhiều khi quên rằng sự nguyên thủy của điện ảnh được sinh ra để chinh phục, tôn vinh con người, để thỏa mãn giấc mơ con người theo góc nhìn rất khác.

Dù đặt tên phim hay không gian văn hóa, chị cũng tạo ra nhiều cái tên nghe rất thơ và gần gũi, như “Úi Chà”, “Ơ Kìa” hay “Đập cánh giữa không trung”. Chị lấy cảm hứng từ đâu trong việc đặt tên cho các sản phẩm của mình?

Tôi bị đắm chìm vào việc tôn vinh ngôn ngữ. Bản thân tôi từng học chuyên Văn nhưng không phải do cưỡng ép mà định hướng ban đầu là rất yêu văn chương. Tôi không hiểu vì sao mình có được nhạy cảm đặc biệt với ngôn ngữ từ rất sớm. Tôi biết nghe và phân biệt ngữ âm của những từ mới lạ và thích thú sử dụng các từ khó, các từ mô tả biểu đạt tâm lý nội tâm như “Úi”, “Ôi”, “Á”, “Ớ” hay những từ hiếm gặp. Sau này, khi muốn đặt một cái tên làm sao thu hút mọi người thì bao thứ trong ngôn ngữ dội về trong tôi. Tôi vốn thích các tên dài, ngân nga, có nhạc điệu. Phim tôi ban đầu tên là “Đập cánh” nhưng ngắn gọn quá, lại hơi bị nam tính. Tôi muốn có cái tên thơ hơn và có sự buồn ngấm ngầm nên tìm cách kéo dài và gọi là “Đập cánh giữa không trung”.

Câu nói hay phương châm sống yêu thích nhất của chị là gì?

Tôi yêu thích bài thơ “Mây trắng của đời tôi” của nhà thơ Lưu Quang Vũ và coi đó như phương châm sống cho mình. Phim ảnh là mây trắng của đời tôi. Đó là một bài thơ hay, hay vì tiếng Việt như bùn và như lụa. Nó còn hay vì nói chính xác những điều không chỉ nhà thơ mà cả nhiều người làm nghệ thuật nghĩ.

Chị đã chuẩn bị đến đâu cho bộ phim điện ảnh thứ hai?

Với “Câu chuyện buồn nhất thế gian”, tôi đã làm được một số bước quan trọng. Đầu tiên là kịch bản hay thì tôi đã miệt mài viết và ra được một kịch bản mở đến mức tôi có thể mang đến bất kỳ đâu, du nhập, thay đổi và biến hóa từng phần của bộ phim theo mong muốn, ý thích hay nhận thức của bản thân. Tôi dự định hoàn thành phim vào năm 2020.

Bài và Ảnh: Nick M



Bình luận