Trọng Tấn – “Bài ca trên núi”

21/11/2017 14:18

Người vẽ chân dung đất nước bằng những bản tình ca bảo, nếu phác thảo 20 năm ca hát của mình ra giấy, hẳn là anh sẽ vẽ những đường gờ của núi. Đó là lộ trình nhấp nhô cung thăng, cung trầm, những đỉnh và sườn nghiệp hát. Đó còn là khoảng ký ức mờ xa từ những năm tháng thiếu thời sống ở miền núi cao Pù Luông, nơi “sông Mã gầm lên khúc độc hành”…

“Nồi Thạch Sanh” của “vua nhạc đỏ”
Sau hai thập kỷ ca hát, với 13 album riêng trên kệ đĩa (chưa kể online), và vô số chương trình, concert chất lượng, điều công chúng yêu nhạc mến mộ Trọng Tấn không chỉ là giọng hát mẫu mực “trời cho” mà còn là nỗ lực lao động, cống hiến âm nhạc chưa bao giờ ngơi nghỉ.
Đến nay, cát xê của Trọng Tấn không hẳn cao nhất làng nhạc nhưng lại là cái tên phủ sóng với tần suất dày nhất, đảm bảo cho đêm nhạc “cháy vé” ở Hà Nội. Riêng năm nay lại còn là hai show liên tiếp: “Tình ta biển bạc đồng xanh 2” cùng Anh Thơ, nhằm dịp 20/10, và gần như ngay sau đó, là show riêng của Trọng Tấn, vào dịp cuối năm tại Cung Văn hóa Hữu Nghị Hà Nội.
Kể ra thì nếu Tấn có làm show riêng hay không thì tên tuổi của anh cũng vẫn cứ “tằng tằng mà tiến” như thế, bao năm chả cần cú đánh bóng, hâm nóng nào Trọng Tấn vẫn thuộc tốp nghệ sỹ hạng A nhiều show nhất Việt Nam. Anh luôn là lựa chọn hàng đầu trong các show lớn của các diva divo lẫn sao thị trường. Với Trọng Tấn, khán giả lẫn bạn nghề thường không dùng từ “kỳ vọng”, họ chỉ đơn giản là tin. Tin đến nỗi chỉ cần anh cứ mãi như vậy, là đủ!


Ngần ấy “bài tủ” - kể cũng là quá nhiều trong bằng ấy năm đi hát, có thể ví như một cái “nồi Thạch Sanh ăn mãi không hết” của Trọng Tấn. Giai đoạn vàng trong sự nghiệp của “vua nhạc đỏ” được Tấn tính trong khoảng 10 năm, từ 2002 – 2012, nghĩa là từ sau khi anh đạt giải Nhất cuộc thi Tiếng hát Truyền hình toàn quốc 1999 và đi đâu cũng “bị bắt” hát “Tiếng đàn bầu”. “Có năm, dễ chừng tôi phải hát bài đó tới hàng trăm lần, có ngày chạy sô tới 9 bận. Cứ gọi là gần như ngày nào mở mắt ra cũng quay mòng mòng với lịch diễn, lịch thu âm... Nói thật là có lúc cũng muốn nhảy qua bài khác, dòng khác, chút thôi, cho vui, nhưng đừng hòng với khán giả...”
Điểm ra tất cả những thành tựu cũng để lý giải cho sự tò mò về sức hút Trọng Tấn với công chúng yêu nhạc. Sự mẫu mực và khát vọng đã hiển hiện chân dung nghệ sỹ già gân của làng nhạc, trong cách anh dấn thân cũng như để lại dấu ấn.
Nhớ lại vài năm trước, khi Trọng Tấn vướng vào “lùm xùm” sự cố biểu diễn cùng quyết định rời trường nhạc. Công bằng mà nói, chính báo giới đã “thổi” sự kiện đó thành những ồn ào làm tốn khá nhiều giấy mực. Ở thời điểm hiện tại, Trọng Tấn bình thản: “Ngoài giọng hát, nghệ sỹ phải có lòng tự trọng. Tôi rời khỏi trường bởi sức ép từ phía chính mình. Con người ai cũng sẽ có lúc phải mắc sai lầm, hoặc hiểu lầm. Nếu thêm lần nữa, tôi sẽ không còn mặt mũi nào bước lên sân khấu để hát nữa.”
Để rồi sau đó, bản lĩnh nghệ sỹ đã cho khán giả được thấy một Trọng Tấn sung sức hơn bao giờ hết khi khai phá tiếng hát và dòng nhạc, với những thử nghiệm đầy bất ngờ trên sân khấu nhạc nhẹ.
Lên núi, để nhìn thấy biển
Theo dõi sự trồi sụt đời sống nhạc Việt những năm qua, mới thấy, thật không dễ tìm được người thứ hai ngoài Trọng Tấn để vừa nâng giọng mà vẫn “trấn” được những cá tính hát như lên đồng trên sân khấu của Tùng Dương hay Thanh Lam. Nội lực và kỹ thuật là chưa đủ. Để có sự kết hợp thăng hoa, đồng điệu trên sân khấu, đó còn là văn hóa hát. Và sâu xa, dường như còn có cả chữ “nhường”. Ở nhà thì nhường vợ. Trên sân khấu nhường bạn nghề...


Ít ai biết, một phần dòng máu của “vua nhạc đỏ” là dân tộc Thái, suốt một tuổi thơ lội suối xuyên rừng hái quả bắt chim bắt cá, thậm chí... đãi vàng. Có máu… liều và chơi ngầm, nhưng một mặt, bản tính hòa ái, hồn hậu chưa bao giờ Tấn coi mình là nhất (sở thích của mình, chỗ đứng của mình...) Nếu cái gì được cho là không nhất thiết, Tấn sẽ lặng lẽ thu xếp sở thích của mình lại và vui vẻ ổn thỏa trong chữ “nhường” của mình. Nhường, mà không lún. Tấn bảo, hoài bão lớn nhất của anh ở thì hiện tại là được chơi, được chia sẻ, được hiện thực hóa những ý tưởng âm nhạc ấp ủ từ lâu. “Tôi vẫn mơ về những đêm nhạc ngoài sân vận động cho sinh viên, những đêm nhạc ở biên cương, hải đảo cho người lính. Ở đó, tiếng hát không còn bị bó buộc trong kỹ thuật, mà cất lên thật hồn nhiên, phóng khoáng. Sau 20 năm làm nghề, đó cũng có cách tôi tiếp lửa cho mình.”
Thời ở núi, Trọng Tấn từng mơ tới biển. Nhưng khi leo được lên một trong những cái đỉnh cao nhất trên dãy Pù Luông, lúc còn là một cậu bé con, thì Tấn hiểu rằng: Ở núi có thể nhìn thấy biển, nhưng ở biển chưa chắc đã nhìn thấy núi. Nên tận tới giờ, nếu được chọn, anh vẫn chọn núi. Còn nếu như bay được, thì còn nói làm gì!

Nếu ai kia trong showbiz có thể là một anh xén tóc, thì Trọng Tấn nhất định là một... chú bọ vừng - lành, mộc, mà vững, chẳng cần bay mà chỉ cần đậu thôi cũng khiến người khác thấy dịu lòng.

Bài: Cẩm Lê
Ảnh: Soo Bio

Bình luận