Lượm lặt Bánh mì ở… trời Anh

14/01/2019 14:44

Trong từ điển Oxford của Anh, có duy nhất hai món ăn Việt được viết theo đúng tên riêng tiếng Việt: một là Phở - món ăn đã quá nổi tiếng và món thứ hai là Bánh Mì. Tôi không ngạc nhiên khi Phở - món quốc hồn quốc túy được người nước ngoài ưu ái; thế nhưng bánh mì – món ăn dân dã fastfood chính hiệu liệu có thể phổ thông ở phương Tây đến vậy?

Năm 2011, từ điển Oxford đã đưa bánh mì trở thành tên riêng cùng lý giải rõ ràng là món ăn “sandwich” của ẩm thực Việt bao gồm ổ bánh với nhân thịt, dưa góp, các loại rau và tương ớt. Nhiều người có thể ngỡ ngàng nhưng với các tín đồ ẩm thực đường phố trên thế giới, điều đó không phải là bất ngờ. Trước đó hai năm, cố đầu bếp tài năng Anthony Bourdain đã quảng bá bánh mì Việt đến thế giới qua chương trình thực tế No Reservations được quay ở Hội An, nơi có chiếc bánh mì mà theo như Bourdain là ngon nhất Việt Nam. Chỉ trong hai phút, chiếc bánh mì với vỏ ngoài giòn rụm, lớp nhân bên trong mềm như lụa, hương vị hài hòa giữa lớp pa-tê, thịt heo và các nguyên liệu rau như dưa góp đã “chào” hàng triệu người thế giới một cách ấn tượng. Chiếc bánh mì mà Bourdain thưởng thức chỉ là một trong vô vàn các hàng bánh mì có mặt ở khắp các ngóc ngách ở Việt Nam. Nó thậm chí theo chân người Việt đến khắp nơi trên thế giới như cách “người bạn đồng hành” Phở đã làm thành công trước đó.

Tôi đến thử bánh mì ở nước Anh, nơi người ta lưu bánh mì vào từ điển như một từ ngữ “sống” (trong khoảng hàng nghìn từ ngữ thông dụng sử dụng hàng ngày được cập nhật theo năm). Bánh mì không chỉ là một cách gọi hay một ngôn ngữ thông thường; bánh mì là thứ có thể ăn mọi nơi và mọi thời điểm. Nói là vậy nhưng bánh mì ở Anh đặc biệt là London tiêu thụ nhiều nhất là thời điểm nghỉ trưa khi nhân viên công sở nhanh chóng tìm cho mình một món ăn tiện, nhanh, gọn cho khoảng thời gian ngắn. Có chăng chỉ từ lúc đi mua đến lúc về là đã xong chiếc bánh mì. Thói quen ăn sáng ở nhà của người Anh khá phổ biến và một chiếc bánh mì là món tuyệt vời cho thời điểm trưa vội vã. Những cửa hàng bánh mì của người Việt mọc lên khắp London cả ở những khu công sở và nơi dành cho khách du lịch.


Ở ngay khu Old Street, hơi xa trung tâm Westminster nhưng lại là một trong những thiên đường ẩm thực với vô số hàng quán nằm nép mình trong những con phố cổ thậm chí vẫn còn đường đá đi bộ ở Anh, đừng bỏ qua Kêu Bánh Mì, BunBunBun, Bánh Mì Hội An, Bánh Mì Town hay Caphe House hay quán Bánh Mì 21. Không xa London Bridge là Bánh Mì Bay với hai hàng bánh còn lại ở gần khu chợ trời tấp nập Covent Garden nơi mà cũng có rất nhiều quán ăn Việt phục vụ đủ món. Còn với khách du lịch mải mê trong những cửa hàng quần áo ở khu mua sắm tấp nập Oxford Street thì hoàn toàn có thể dừng chân ở khu Soho sang chảnh với Cây Tre  – nhà hàng Việt và cũng có bánh mì thuộc hệ thống của Kêu. Điều làm tôi thích thú ở Soho và Oxford Street là bạn có thể có mọi thứ từ xa xỉ đắt đỏ bậc nhất ở London cho đến những thứ bình dân ở China Town cách đó chỉ một bước ngang phố. Từ mua sắm, giải trí, các quán pub và ẩm thực, đây là nơi mà bạn có thể ở cả ngày không biết chán.

Và tất nhiên bánh mì ở Soho khiến cho tôi tò mò đôi chút. Tò mò vì cái tên “Kêu” và hơn mười loại bánh mì Việt được giới thiệu. Liệu bánh mì Việt ở Anh có giống hương vị của nó ở quê nhà. Cảm nhận đầu tiên là về màu sắc. Vỏ bánh mang màu vàng đậm, nhỏ nhưng chắc tay và khá là giòn ngay cả khi ra lò khoảng vài tiếng. Điều làm nên sự đặc biệt đó hóa ra chính là lớp vỏ được đặt riêng và do chính tay một đầu bếp Anh nổi tiếng làm theo khuôn bánh mì Việt. Nhân bánh vẫn có chút hương vị của pa-tê ngậy, chút thịt heo quay nổi bật, dưa góp, nước sốt đặc sệt và ớt. Nhà hàng có thêm một sáng tạo khá khác lạ là thay thịt heo quay bằng vịt quay – một hương vị mới đáng thử một lần nếu ghé qua. Vị ớt của nhân bánh không cay xè như bánh mì tôi từng ăn ở Việt Nam và lí giải điều này có thể đến từ khẩu vị của người nước ngoài, thay vào đó là chút ít mayonnaise. Điều ngạc nhiên là các loại rau gia vị vẫn khá đầy đủ: cũng có chút dưa góp su hào. Theo như bật mí, có dạo chủ quán phải mang riêng loại rau này từ Việt Nam sang để đảm bảo hương vị; và có lẽ không phải vị khách nào cũng có thể cảm nhận được sự cầu kỳ đến đắt đỏ khó tin như vậy. Nhưng bù lại người Việt xa xứ chắc hẳn sẽ nhớ rất lâu hương vị dân dã, giản dị đó. Thú vị và cũng vui mừng là đa số khách là người nước ngoài, điều chứng tỏ món bánh “Made-in-Vietnam” này đang làm rất thành công nhiệm vụ quảng bá ẩm thực Việt.

Tôi bỗng nhớ lại những lời của cha đẻ Marketing hiện đại - Philip Kotler từng nói khi đến Việt Nam mười năm trước: “Cái bếp của thế giới” có thể là thương hiệu phù hợp nhất với Việt Nam nơi có quá nhiều món ngon tuyệt vời. Hôm nay là Phở Bánh Mì, và liệu ai có thể dự đoán được món ăn tiếp theo “made-in-Vietnam”.

Bình luận