Những chuyến đi và núi

14/05/2019 15:32

Do tính chất công việc hay phải đi lại đây đó, tôi tận dụng tối đa những chuyến đi của mình để đến những ngọn núi, đôi khi là chút thư giãn đắm mình trong thiên nhiên, và đôi khi là chuyến leo núi dài ngày như một cuộc hành hương. Mỗi ngọn núi lại khơi dậy trong tôi những xúc cảm khác nhau, khi trầm lắng, khi mãnh liệt và choáng ngợp


Núi sương mù bao phủ

Tháng Tư năm ngoái tôi có một cuộc họp vài ngày ở Naas, Ireland. Tôi dành thêm một ngày ở lại Naas để đi thăm thú. Ngọn núi gần Naas nhất có thể đi được là vùng núi Wicklow, cách Dublin chừng 30 cây số. Ngọn núi cao nhất ở vùng núi Wicklow cao chừng 900m. Bình thường người ta có thể dành từ nửa ngày cho tới cả ngày để thăm thú dải núi này, bằng xe đạp hoặc đi bộ. Trời vẫn lạnh vào tháng Tư, đặc biệt sau đợt rét kỷ lục ở Anh và Ireland “The Beast of The East”. Đường đi vào Wicklow được dải nhựa và có thể đi bằng ô-tô, sau đó phải gửi xe và đi bộ vào trong các công viên. Tôi dành nửa ngày ở thung lũng Glendalough, nằm giữa những ngọn núi trong vùng Wicklow, nơi đây còn lại phế tích của những nhà thờ thời trung cổ của người Celtics. Trên núi vẫn còn những mảng tuyết trắng chưa tan hết. Cỏ, hoa dại, đá và sương mù tạo nên một tấm nền màu nâu xám. Nước suối từ trên núi chảy róc rách. Nước từ trên dải núi Wicklow chảy xuống tận Dublin và là cũng là nguồn nước dùng để sản xuất thứ bia đen huyền thoại Guiness và rượu Whiskey Jameson. Vùng núi Wicklow gợi cho tôi hình ảnh như trong những bộ phim về thời trung cổ ở châu Âu, xám xịt và ma mị.

Núi đỏ rực khởi sinh

Vào tháng Năm, tôi quyết định đến Yogyakarta, một tỉnh ở Indonesia để leo ngọn núi lửa Merapi. Merapi theo tiếng địa phương có nghĩa là ngọn núi của lửa. Đây là ngọn núi lửa còn hoạt động mạnh mẽ trong mấy chục năm vừa qua. Merapi cao chừng 2.968mcó thể phun trào bất cứ lúc nào. Vậy nên, hãy đi cùng một hướng dẫn viên địa phương tường tận địa hình. Hành trình thường bắt đầu vào nửa đêm tại độ cao 1.000 cho tới 1.200m. Trên đường sẽ có các điểm dừng chân để du khách thích nghi với độ cao. Càng lên cao đường càng dốc nhiều sỏi, người leo núi phải có thể lực và cần cẩn trọng. Tới độ cao trên 2.500m, gió trở nên mạnh dữ dội và lạnh hơn nhiều. Tôi mất khoảng hơn bốn tiếng đồng hồ để leo lên tới đỉnh. Lúc này mặt trời bắt đầu mọc và phía chân trời ánh sáng đen, xanh thẫm, lành lạnh dần được thay bằng màu vàng, nâu ấm áp. Trên đỉnh núi vẫn có khói bốc lên. Một khung cảnh huy hoàng, mặt trời từ biển xa nhô lên và dải ánh sáng đều khắp vùng núi và thung lũng phía dưới. Tôi như đứng trên một tầng mây và nhìn những ngôi nhà dưới thung lũng dần ló diện. Tôi luôn say đắm bình minh ở những ngọn núi lửa.

Núi băng hùng vĩ

Tháng Mười, tôi quyết định bay đến Nepal và leo dải Himalaya theo cung Annapurna Base Camp. Leo núi ở Himalaya là một thử thách mà bạn cần chuẩn bị kỹ càng. Có nhiều cung đường leo núi Himalaya khác nhau nhưng thường kéo dài từ năm ngày cho tới hai tuần. Bạn sẽ đối mặt với một hành trình dài ngày mệt mỏi, thiếu tiện nghi, và sự thay đổi độ cao đáng kể. Trước khi đi, bạn nên tìm hiểu kỹ càng cùng đường của mình, mang đầy đủ dụng cụ phù hợp như quần áo, giầy, đèn pin. Nên đi cùng một người dẫn đường địa phương. Hiện tại các cung đường đều được khảo sát để tránh tối đa lở đất và lở tuyết, tuy nhiên rủi ro là vẫn có. Với những người không tập thể thao thường xuyên, leo núi mười lăm cây số một ngày có thể làm bạn kiệt sức và đau đớn vài ngày đầu, nhưng sau đó bạn sẽ quen, không nên lo lắng quá về việc phải tập luyện thật nhiều trước khi đi. Những ngọn núi sẽ là động lực để bạn tiến lên phía trước.

Đối với tôi, hành trình đến Annapurna Base Camp mang lại nhiều giây phút hạnh phút, từ những rừng cây, những con suối, hay thậm chí những mỏm đá trong thung lũng. Và buổi sớm khi mặt trời lên, những ánh sáng đầu tiên, vàng óng, rải lên trên những ngọn núi băng, như thể một dàn đồng ca cùng ngân lên khiến con người bé nhỏ bị choáng ngợp trong vẻ đẹp kỳ vĩ của thiên nhiên. 

Tôi không phải là người leo núi chuyên nghiệp mà chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường trót mê những ngọn núi. Và chỉ cần một tiếng gọi lên đường, người lữ khách sẽ sẵn sàng bước đi, những ngọn núi sẽ lại sừng sững chờ đợi.

Bài & Ảnh: Mai Chung




Bình luận