Có lẽ với nhiều người, Paris luôn gắn với những điều xa hoa và lộng lẫy, bởi xưa nay nơi đây vẫn được mệnh danh là “kinh đô ánh sáng” – một trung tâm văn hóa lớn của thế giới với những công trình kiến trúc, nghệ thuật nổi tiếng; đồng thời Paris còn là một kinh đô thời trang tập trung những thương hiệu thời trang xa xỉ nhất thế giới. Thế nhưng, với những người được tiếp xúc và yêu mến văn hóa Pháp, Paris còn có những điều hơn cả sự hào nhoáng ấy.


Với tôi, Paris như một giấc mơ phù phiếm và lãng mạn, ở nơi đó tâm hồn con người như được hòa với không khí nghệ sĩ lan tỏa tới mọi ngóc ngách của thành phố, để những ai đặt chân tới đây dù không cố gắng, có lẽ cũng có thể trở thành một người “nghệ sĩ”. Nếu sẵn có chút tài lẻ, có thể bạn sẽ vẽ nhanh được một bức kí họa, hoặc sẽ có cảm hứng làm một mẩu thơ nhỏ, chụp một vài tấm hình, hoặc dù không có “năng khiếu” ở bất cứ bộ môn nào, tôi chắc chắn nơi đây sẽ giúp bạn bật ra được một vài giai điệu ngân nga trong khi tận hưởng thành phố đầy chất thơ này.


Bỏ qua những địa điểm thông thường ở khu trung tâm mà bất cứ khách du lịch lần đầu đến Paris cũng ghé tới, những con phố ở quận 18 là nơi tôi bắt đầu hành trình khám phá thành phố “trong mơ” của mình. Khu vực này nổi tiếng với đồi Montmartre, nơi có nhà thờ Sacré Coeur trắng muốt nhìn được toàn cảnh thành phố từ trên cao và những con phố, quán café nhỏ mang nhiều dấu ấn của các nghệ sĩ, họa sĩ nổi tiếng của Paris.



Trong tiếng Pháp có từ “flânerie” để chỉ một cuộc dạo chơi đầy ngẫu hứng, và thay vì đi thẳng tới một địa điểm định sẵn, tôi bắt đầu cuộc dạo “kiểu Pháp” từ trạm métro Lamarck-Caulaincourt. Khu vực xung quanh đây có những ngôi nhà hai tầng xinh xắn, phủ đầy cây và hoa, và đắm mình trong ánh nắng mùa hè chói chang. Không giống như những ngôi nhà với những ô ban công bằng sắt có uốn hoa văn điển hình của Paris, những căn hộ nơi đây dường như có chút khác biệt, nhưng lại không hề có cảm giác là một nơi xa lạ nào. Đây là một Paris của thường ngày, rất đỗi yên bình và vắng bóng các du khách. Rẽ vào một con phố nhỏ, một lối ngõ có tên Allée des Brouillards đưa tôi tới chiêm ngưỡng bức tượng đồng của Dalida, nữ ca sĩ nổi tiếng của Pháp những năm thế kỷ 20 với các bài hát kinh điển đã đi vào lòng người. Tên của bà còn được đặt cho một quảng trường ở khu Montmartre, để mọi người có thể tưởng nhớ một nhân vật xuất chúng đã từng sống tại nơi đây.


Hướng lên con dốc phía bên trái, tôi có thể nhìn thấy lấp ló những mái vòm của nhà thờ Sacré Coeur ở phía cuối đường. Con đường lát đá dẫn tôi tiến gần hơn ngọn đồi Montmartre, và trước khi đó tôi đã bắt gặp quán ăn màu hồng La Maison Rose, một trong những ngôi nhà nổi tiếng nhất khu vực này nhờ tác phẩm vẽ chính nơi này của danh họa Maurice Utrillo. Từ đây, đi xuôi theo con dốc của phố Rue des Saules cắt với phố Saint Vincent có quán cabaret nổi tiếng Le Lapin Agile ở góc phố.
Le Lapin Agile xuất hiện từ khoảng năm 1860, và đến những năm đầu thế kỷ 20, nơi đây được biết đến khi là địa điểm tụ họp yêu thích của các nghệ sĩ: từ nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ… cho đến họa sĩ, có thể kể đến Picasso, Modigliani, Apollinaire, Utrillo... Khi đó, họ cùng nhau giao lưu, chơi nhạc, ca hát, trao đổi, thậm chí có ảnh hưởng lẫn nhau khi chỉ là những người vô danh. Năm 1905, Picasso đã tặng cho quán bức tranh “Au Lapin Agile” của mình, cho đến khi ông chủ quán thời đó đã bán bức tranh này chỉ với giá 20 đô vào năm 1912. Thế nhưng ông không thể biết được rằng hơn 70 năm sau đó, bức tranh đã được bán đấu giá với số tiền lên tới 41 triệu đô!


Đứng giữa không gian mà những nghệ sĩ đại tài của thế giới đã từng sinh sống và lui tới, thậm chí là nơi tạo cảm hứng sáng tác nên những tác phẩm bất hủ, tôi cảm thấy sung sướng hơn bao giờ hết. Hành trình tiếp tục khi tôi đặt chân tới trước nhà thờ Sacré Coeur. Đứng từ nhà thờ Công giáo được xây dựng từ cuối thế kỷ 19 này, toàn cảnh thành phố Paris rộng lớn hiện ra trước mắt với những dãy nhà san sát. Từ đây có thể đi xuống những bậc thang để hòa trở lại những con phố với sự xuất hiện của du khách, đông đúc và nhộn nhịp hơn. Quảng trường Tertre tấp nập với những quầy bán tranh ảnh và những họa sĩ vẽ kí họa chân dung. Bên cạnh đó là những quán café đặc trưng kiểu Paris với những cốc cà phê thơm phức đi kèm chiếc bánh croissant bơ đậm đà.


 Lang thang một hồi, tôi đã tới khu vườn của quảng trường Jehan Rictus, nơi có bức tường của những lời yêu - Le mur des Je t’aime. Trên bức tường có 311 câu nói “anh yêu em” được viết bằng 250 ngôn ngữ, trong đó câu nói bằng tiếng Việt có hai lần xuất hiện trên bức tường này. Đây không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật độc đáo mà còn là nơi thể hiện tình yêu giữa một thành phố mà sự lãng mạn len lỏi khắp chốn này.




Kết thúc hành trình, tôi dừng chân ở một điểm cuối cùng ở Montmartre, Le Moulin Rouge. Lúc này, những ánh đèn LED đỏ, vàng đã được bật lên khiến quán cabaret này nổi bật trên phố. Nơi đây đã trở thành một biểu tượng của Paris với hình ảnh cối xay gió màu đỏ cùng hình ảnh của các vũ nữ quyến rũ nhảy điệu cancan kể từ hơn trăm năm nay. Cuộc dạo chơi, dù chỉ vỏn vẹn trong một ngày và rất ngẫu hứng, đã mang lại cho tôi những cảm xúc đầy thú vị và khó quên, khi được chạm bước tới nơi lưu dấu ấn của những nghệ sĩ tài năng bậc nhất ở những thế kỷ trước.
Cẩm Ly

Bình luận