Dưới chân đỉnh núi thiêng

22/08/2017 11:14

Có độ cao 6.714m so với mực nước biển, Kailash không phải là đỉnh cao nhất Tây Tạng nhưng lại mang ý nghĩa tâm linh thuần khiết


Nơi đây có hai điều mãi mãi không bao giờ thay đổi, đó là sắc trắng tinh khiết của đỉnh Kailash và màu xanh như ngọc bích của hồ nước Manasarovar

Dù là người theo Phật giáo, Ấn Độ giáo hay vô thần, cảm xúc của con người khi từ xa nhìn về ngọn Kailash vẫn sẽ là một tâm thức rất khó giải thích. Sự thành kính, sùng bái, thán phục…, tất cả các trạng thái tinh thần đó được khơi lên trong tâm trí, bởi đây là ngọn núi được các tôn giáo lớn tôn sùng. Trong Phật giáo, đây là đỉnh Tu Di huyền thoại, còn với Ấn độ giáo, đây là hiện thân của Meru, nơi ở của thần Shiva… Cách thủ phủ Lasha của Tây Tạng hơn 1.000km về phía Tây, đỉnh Kailash và hồ thiêng Manasarovar gần đó là điểm hành hương thiêng liêng của các tín đồ, là thắng địa quan trọng vào bậc nhất trên nóc nhà thế giới.
Có độ cao 6.714m so với mực nước biển, Kailash không phải là đỉnh cao nhất Tây Tạng nhưng lại mang ý nghĩa tâm linh thuần khiết, do đó không bao giờ có một ai, kể cả giới thám hiểm hay các tăng lữ được đặt chân lên núi. Rất khác với rặng Hymalaya vốn là nơi thử thách tuyệt vời và cũng khắc nghiệt vô cùng cho giới leo núi, đỉnh Kailash là nơi con người tìm về để có trải nghiệm tâm linh thông qua hình thức đi vòng quanh núi. Còn có tên gọi khác là đi kora, hàng năm biết bao tín đồ từ mọi nơi tìm về, chuẩn bị sức khỏe và trang thiết bị cần thiết để đặt những bước chân vất vả đi vòng quanh núi trong gió tuyết. Hành trình được biết tới như một hình thức gột rửa tâm thức đó đã từng diễn ra hàng trăm,hàng nghìn năm trong lịch sử và có lẽ sẽ không bao giờ chấm dứt. Theo quan niệm của Phật giáo Mật tông, đi kora một lần sẽ giúp tinh thần sáng suốt, hiểu thấu mọi lẽ huyền diệu của cuộc sống, đi được 3 lần trong đời sẽ được rửa sạch mọi tội lỗi thế gian… Xưa kia, người hành hương quanh Kailash còn thực hiện hành trình bằng hình thức tam bộ nhất bái, tức ba bước chân lại bái lậy một lần. Ngày nay, hình thức đó đã được đơn giản hóa đi nhiều và các đoàn khách khi tới đây vẫn đi kora với sự trợ giúp rất lớn của người địa phương và đàn ngựa thồ chuyên nghiệp.




Từ xa nhìn lại, Kailash như hình tượng của vị thần tối cao, thường không mấy khi cho nhân gian được nhìn rõ diện mạo của mình. Được bao bọc bởi dãy núi Karakorum phía tây, phía bắc là dãy núi Côn Lôn, phía đông là dãy núi Magyal Pomra và phía nam là dãy núi Himalaya, đỉnh Kailash thường có sương mù và mây che phủ. Chỉ hãn hữu lắm, trong những ngày trời đẹp, vào những khoảnh khắc hiếm hoi, đột nhiên đỉnh núi tuyết bỗng hiển lộ, phô bày vẻ đẹp rực rỡ dưới ánh mặt trời. Toàn bộ ngọn núi luôn được bọc trong sắc trắng của tuyết băng vĩnh cửu, hình dáng của núi có một vẻ cân đối hoàn mỹ khiến con người liên tưởng tới các kim tự tháp Ai Cập hoặc các ngọn tháp được xây nên do bàn tay con người. Khi nghiên cứu về Kailash, rất nhiều học giả trên thế giới đã bày tỏ sự ngạc nhiên về các ẩn số chứa đựng trong độ cao, phương vị các góc cũng như tính cân đối của tứ diện. Huyền bí hơn là các truyền thuyết về nơi Đức Phật xưa đã tới cùng các A la hán, nhiều người còn tin sâu trong núi là nơi có các tu sĩ có tuổi thọ hàng trăm năm vẫn đang tu đạo… Huyền thoại hấp dẫn, địa hình hiểm trở và vẻ đẹp của vùng núi tuyết in bóng trên mặt nước hồ thiêng khiến hàng năm rất nhiều người tìm về để trải nghiệm đời sống trên vùng khắc nghiệt vào bậc nhất.




Ngay cả tại làng Darchen, điểm tập kết của các đoàn hành hương cũng đã có độ cao trên 4.000m, mật độ oxy  thấp và không khí loãng tạo thành thử thách cho du khách, còn với con đường đi quanh núi, có những ngọn đèo cao tới 5.000m, mỗi bước đi sẽ là một nỗ lực với mỗi người. Để giúp các đoàn hành hương an toàn vượt qua thử thách, người địa phương đã cho xây dựng các trạm đón tiếp dọc đường, tuy sơ sài nhưng cũng có đủ trang thiết bị tối thiểu. Trong gió tuyết, giữa nhiệt độ đôi lúc xuống âm 20o C, một ly sữa nóng, một liều thuốc trợ lực... sẽ là món quà vô giá giúp hồi phục sức khỏe. Và chỉ có trong hoàn cảnh khắc nghiệt, người ta mới nhận ra sự quý giá của tình cảm dành cho nhau. Có lẽ đây cũng chính là món quà tinh thần mà rặng núi thiêng trao tới cho con người.




Ở đây thời tiết biến ảo khôn lường, khi mưa gió lạnh băng, lúc lại bừng lên nắng cháy, song có hai điều vĩnh viễn không bao giờ thay đổi, đó là sắc trắng tinh khiết của đỉnh Kailash và màu xanh như ngọc bích của hồ nước Manasarovar, nơi được ví như hóa thân của những tiên nữ trên thiên giới. Người Tạng cổ xưa luôn có lòng sùng kính với núi cao hồ lớn, do đó, hồ nước cũng là nơi thường có người tới chiêm bái và đi vòng quanh. Dưới bầu trời xanh rộng, được chạm tay vào làn nước xanh lạnh giá, được ngắm nhìn rặng núi tuyết sừng sững chạy không biết tới điểm tận cùng, có lẽ ai cũng sẽ cảm ngộ được những chân giá trị trong cuộc đời. Điều này dường như chỉ có thể thấu được khi chiêm ngưỡng núi Kailash huyền thoại, nơi đón nhận sự thờ phụng thành kính của biết bao thân phận con người.
Thái A

Bình luận