Trên ngã ba sông

09/04/2018 16:24

Luang Prabang ngày nay là điểm du lịch nổi tiếng trong khu vực, được UNESCO phong tặng danh hiệu Di sản văn hóa thế giới từ năm 1995

Tọa lạc trên ngã ba sông, nơi hai dòng Mekong và Nam Khan hợp lưu, cố đô Luang Prabang của Lào chào đón du khách bằng sắc vàng của những ngôi chùa cổ và đường nét trang nhã của hàng trăm ngôi nhà nép dưới tán lá xanh. Đã từng là kinh đô của vương quốc cổ Lan Xang từ năm 1354 và chỉ mất vai trò trung tâm của đất nước khi kinh đô mới được xây dựng tại Vientiane vào năm 1560, Luang Prabang ngày nay là điểm du lịch nổi tiếng trong khu vực, được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa thế giới năm 1995.


Đọc các tài liệu hướng dẫn, du khách được biết tên gọi Luang Prabang được ghép từ 2 chữ, Luang có nghĩa là “làng”, còn Prabang là “Phật mình vàng”. Điều này lý giải cho sự hiện hữu của hơn trăm ngôi chùa lớn nhỏ rải rác trong và ngoài thành phố. Tại Luang Prabang, vị trí tối cao, hiểu theo cả nghĩa thật và ý nghĩa văn hóa, chính là ngôi chùa trên đỉnh núi Phousi được dựng từ năm 1804 dưới triều vua Anourout, là biểu tượng và trung tâm văn hoá, tín ngưỡng của cố đô. Tại chính giữa thành phố là bảo tàng cung điện hoàng gia có đường nét kiến trúc pha trộn giữa phong cách Lào và Pháp. Bên trong bảo tàng, du khách được ngắm nhìn các hiện vật thuộc về hoàng gia xưa cùng các vật phẩm quý giá khác, hầu hết đều chế tác từ vàng, bạc. Kề bên bảo tàng là chùa Wat Mai Suwannaphumaham mà vẫn được gọi tắt là Wat Mai. Chùa Wat Mai có quy mô lớn nhất Luang Prabang, là công trình kiến trúc năm tầng mái ngói đỏ chồng lên nhau, tường trang trí bằng sơn mài đen và vàng, được xây dựng bởi đức vua Anourout vào năm 1780 và được mở rộng vào thế kỷ 19.




Cách khu vực trung tâm không xa là chùa Wat Xieng Thong, nghĩa là “chùa của thành phố vàng”. Ngôi chùa được tạo dựng dưới triều vua Setthathirat vào năm 1559-1560. Từ ngoài vào trong, trên các bức tường du khách sẽ được chiêm ngưỡng các phù điêu, điêu khắc, chạm trổ công phu, sắc sảo nội dung dựa theo tích Phật giáo. Nét đặc trưng của chùa tại đây là những nếp mái nhiều tầng, đà đao cong vút. Trong những ngôi chùa này, du khách sẽ được chiêm ngưỡng các pho tượng chạm bằng đồng, ngọc thạch, cũng không hiếm tượng bạc và vàng. Đây đều là các bảo vật của đất nước Lào, cũng là niềm tự hào to lớn của cư dân thành phố. Có thể nói Luang Prabang là nơi còn lưu giữ nguyên vẹn các giá trị của Phật giáo từ kiến trúc, tư tưởng cho tới nếp sống, cộng thêm các công trình kiến trúc cổ mang tính hòa quyện giữa văn hóa Lào và Pháp nên thành phố này đã được UNESCO công nhận danh hiệu Di sản văn hóa rất sớm, từ năm 1995. Dưới ánh nắng ban ngày, những mái chùa như tỏa ra sắc vàng rực rỡ, còn trên đường, tà áo cà sa của các nhà sư đi bộ trên hè phố mang lại cho nơi này một dấu ấn rất riêng. Mỗi buổi bình minh, Luang Prabang chào đón ngày mới bằng hình ảnh các nhà sư đi khất thực thành hàng dài. Còn trên hè đường, người địa phương và du khách cùng chờ đợi với thực phẩm mang ra cúng dường. Từ khi ánh nắng đầu chưa xuất hiện, hàng trăm người đã chờ sẵn trong tĩnh lặng để được đặt đồ ăn, nước, bánh trái vào bát tộ mà mỗi nhà sư bê trên tay. Cúng dường cho chư tăng là điều quen thuộc với các quốc gia có Phật giáo, tuy nhiên ở đây công việc dâng thực phẩm cho các vị sư đã được tạo thành hoạt động thu hút du khách quốc tế cùng tham gia.






Nhịp sống ở Luang Prabang từ sáng tới chiều tối chẳng khi nào vội vã, người bản địa và khách du lịch cùng mang một dáng vẻ nhàn tản, họ chậm rãi tận hưởng làn gió buổi bình minh, thưởng thức các bữa ăn theo phong cách Âu hoặc Á tại hàng trăm nhà hàng rải rác trên những con phố nhỏ. Đi dạo dưới bóng cây, bước chân du khách đôi khi tiếp cận tới những góc khuất đầy thú vị, ở đó có người phụ nữ cần mẫn ngồi dệt thổ cẩm bằng chiếc khung gỗ truyền thống, cũng có góc chợt hiện ra một gallery nghệ thuật trưng bày tranh, ảnh… Trên khu vực phố chính chạy ngang qua bảo tàng hoàng gia, hàng trăm cửa hàng bán đồ lưu niệm sẽ mở cửa từ khoảng gần trưa cho tới đêm muộn, bán phong phú các mặt hàng thủ công. Thổ cẩm được may cắt thành trang phục, túi xách, mũ, ví, còn các món đồ đồ bạc chạm khắc cũng đa dạng không kém, chúng rất được du khách ưa chuộng. Sau này, với làn sóng du lịch ngày càng đông đảo, tại Luang Prabang xuất hiện thêm nhiều nhà hàng và tiệm bán đồ theo mô hình Trung Quốc, châu Âu hoặc Thái Lan, tuy nhiên bao trùm lên tất cả vẫn là những không gian đậm chất riêng của Luang Prabang, nhẹ nhàng và thuần phác, điều này tạo ra cảm hứng bất tận cho mỗi vị khách khi tới đây để được sống chậm, tách khỏi mọi ưu phiền.






Trúc Lâm

Bình luận