Hương mùa thu

03/10/2017 14:54

Sẽ không quá nếu như nói rằng, mùa thu là mùa được mong chờ nhất trong năm và cũng khi ấy Hà Nội vào quãng thời gian đẹp nhất. Không còn cái nắng cháy bỏng mùa hè, cũng chưa tới cái lạnh tê tái của mùa đông, lại càng chẳng phải cái tiết mưa dầm sùi sụt của mùa xuân. Hà Nội vào thu không chỉ đẹp bởi cảnh sắc của đất trời, tạo vật, mà còn bởi những rung cảm của con người trước vẻ đẹp và sự biến đổi kì diệu của thiên nhiên.




Thu Hà Nội mang trong mình những dáng vẻ riêng biệt không nơi nào có được. Mùa thu về choàng lên thành phố một tấm áo mới, kiều diễm nhưng không kém vẻ nhẹ nhàng, thanh khiết. Tấm áo ấy có màu vàng của nắng, óng ả tựa như tơ, từng sợi từng sợi rớt xuống dệt qua những tán lá xanh đang ngả màu; có màu bạc của sương sớm lãng đãng; hay màu trắng của mây như dải lụa vắt mình sang thu…


Những sớm heo may về qua phố, ta bỗng thấy những thảm lá rụng như nhuộm vàng mọi ngõ ngách, con đường, cùng những tán bàng trĩu trịt những quả chín bên hàng mái ngói rêu phong. Nhìn những mặt hồ xanh biếc, trong tựa gương, soi bóng bầu trời cao rộng, khi ấy lòng ta biết thu đã thật sự về. Hà Nội mùa này mưa cũng đã ít hơn, không còn trút những nặng nề xuống phố như mùa hạ, con sông Hồng cũng trở nên dịu dàng trước vẻ đẹp của nàng thu. Giữa thiên nhiên trăm sắc, nghìn hương người ta có thể cảm nhận mùa thu Hà Nội không chỉ bằng thị giác, mà còn có thể cảm nhận bằng cả khứu giác, qua những mùi hương quen thuộc.


Đêm thu sâu lắng, tĩnh mịch, hương hoa sữa như tràn ngập hồn ta. Nổi tiếng nhất phải kể đến phố Nguyễn Du, nơi mà những hàng hoa sữa là nguồn cảm hứng bất tận, đã đi vào biết bao tác phẩm nổi tiếng viết về Hà Nội, như những câu hát trong bài Hoa sữa của nhạc sĩ Hồng Đăng đã ghi dấu trong lòng người Hà Nội: “Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm…”. Những bông hoa li ti trắng muốt mọc thành từng chùm, rung rinh tỏa ngát khi gió về, dâng cho đời mùi hương nồng nàn, khó phai. Không biết từ bao giờ, hoa sữa đã trở thành một phần của mùi hương Hà Nội vào mùa thu.


Những ngày cuối hè đầu thu, cũng là lúc những quả thị chín vàng theo những gánh hàng rong len lỏi khắp ngõ phố. Cái hương thơm thoang thoảng chỉ có vào mùa thu ấy khiến cho người ta phải lắng mình mà cảm nhận. Là món quà thân thuộc với tuổi thơ những người con Hà Nội, đây tựa như mùi hương cổ tích, êm dịu và đẹp đẽ. Từng quả thị vàng ruộm to bằng nắm tay đứa trẻ, tròn quay, nhẹ nhàng tỏa hương khắp cả ngôi nhà.


Nếu phải kể thêm một mùi hương của thu Hà Nội, thì không thể thiếu bóng dáng của hoàng lan. Chính bởi hương thơm nhẹ dịu và hình dáng như những ngón tay Phật, nên hoàng lan thường được người Hà Nội kính cẩn đưa lên bàn thờ, dâng lên ông bà, tổ tiên. Những cây hoàng lan ở Hà Nội đều là những cây đại thụ, hoa nở từng chùm trên cành, khi còn xanh thì lẫn trong màu của lá, nhưng khi chín thì lại chuyển sang màu vàng. Mỗi khi có cơn gió thổi qua, nhìn những chùm lan đung đưa trong gió, hẳn ai cũng mong muốn có được vài chùm hoa, để trong túi hay trước giỏ xe, để hương thơm luôn phảng phất quanh mình.


Mỗi độ thu về, người Hà Nội không ai bảo ai, cũng đều mong mỏi những gánh cốm làng Vòng. Một mùi hương, một thứ quà đặc biệt mang phong vị Hà Nội và thu. Chỉ nghĩ đến cốm thôi người ta cũng đã thấy ngất lên một mùi hương tinh túy của đất trời, mùi hương mang theo cả hương đồng gió nội, của lúa non được đặt trong chiếc lá sen xanh mướt. Giờ đây, người ta có thể ăn cốm quanh năm, nhưng ngon nhất chỉ có vào cữ thu, bởi khi ấy hạt lúa trời cho hình như mới tiếp nhận đủ tinh hoa, trải qua cái nắng mưa mùa hạ để làm nên cái ngọt bùi, dâng lên cho con người những gì thơm thảo nhất. Với cốm, người ta phải thong thả nhẹ nhàng khi ăn, vừa ăn vừa ngẫm nghĩ bởi sao hương cốm thơm, vị cốm ngọt.


Dường như thu và Hà Nội đã hòa quyện vào nhau. Dưới vòm cây xanh, với nắng gió xôn xao, nghe cả hơi thở thu, hương thu trong từng chiếc lá. Thu đẹp nhưng cũng chóng tàn,ta hãy chậm lại để tận hưởng, để yêu và để nhớ cả mùa thu.
Bài: Phạm Đức Anh
Ảnh: Phạm Đức Anh, Đan Toàn, Ngô Dũng

Bình luận